“Con người ở đâu? - Sau cùng ông hoàng nhỏ tiếp tục. - Trong sa mạc thấy hơi bơ vơ…
- Ngay giữa loài người, cũng bơ vơ, - rắn nói.”
“[…] Thế nào gọi là "thuần dưỡng”?
- Đó là một điều bị lãng quên quá lâu rồi, - cáo nói. - Nó có nghĩa là “thiết lập mối quan hệ…”
- Thiết lập mối quan hệ?
- Đúng như vậy, - con cáo nói. - Đối với tớ, hiện giờ cậu chỉ là một cậu bé hoàn toàn giống trăm nghìn cậu bé khác. Và tớ chẳng cần gì ở cậu. Và cậu cũng chẳng cần gì ở tớ. Tớ đối với cậu chỉ là một con cáo giống như trăm nghìn con cáo khác. Nhưng, nếu cậu thuần dưỡng tớ, chúng ta sẽ thấy cần nhau. Đối với tớ, cậu sẽ là duy nhất trên đời. Tớ đối với cậu sẽ duy nhất trên đời…
[…]
Nhưng rồi cáo trở lại với ý nghĩ của nó:
- Đời tớ tẻ nhạt. Tớ săn gà, người săn tớ. Tất cả các con gà đều giống nhau, và tất cả mọi người đều giống nhau. Vì thế, tớ hơi chán. Nhưng nếu cậu thuần dưỡng tớ, đời tớ sẽ rực nắng. Tớ sẽ nhận ra một bước chân khác hẳn mọi bước chân khác. Các bước chân khác sẽ làm cho tớ chui ngay xuống đất. Nhưng bước chân của cậu lại sẽ gọi tớ từ hang chạy ra, như là một điệu nhạc vậy. Và cậu hãy nhìn kia! Cậu thấy không, ở kia, những đồng lúa mì ấy? Tớ không ăn bánh mì. Lúa mì đối với tới là vô dụng. Các cánh đồng lúa mì đối với tớ chẳng có gì hấp dẫn. Cái đó buồn lắm. Nhưng cậu có mái tóc màu vàng kim. Thế thì sẽ rất tuyệt một khi cậu thuần dưỡng tớ! Lúa mì, vốn màu vàng kim, sẽ gợi cho tớ kỷ niệm về cậu. Và tớ sẽ yêu tiếng gió reo trong lúa mì…
[…]
- Người ta chỉ hiểu được những vật người ta đã thuần dưỡng, - cáo nói. - Loài người bây giờ không còn đủ thì giờ hiểu cái gì hết. Họ mua những vật làm sẵn ở các nhà buôn. Nhưng vì không ở đâu có nhà buôn những người bạn, nên con người không có bạn nữa. Nếu cậu muốn có một người bạn, hãy thuần dưỡng tớ!
[…]
- Phải thật kiên trì, - cáo trả lời. - […] Ngôn ngữ là nguồn gốc của ngộ nhận.
[…] - Nếu cậu đến, chẳng hạn như lúc bốn giờ chiều, thì từ ba giờ, mình đã cảm thấy hạnh phúc. Thời khắc càng trôi, mình lại càng hạnh phúc. Đến bốn giờ thì mình phát cuồng lên và lo lắng; và mình sẽ hiểu cái giá của hạnh phúc!
[…]
Ông hoàng nhỏ đi thăm lại những đóa hồng. - Các cô chẳng giống chút nào với đóa hồng của tôi, các cô chưa là gì cả, - em bảo các bông hồng. - Chưa ai thuần dưỡng các cô, các cô cũng chưa từng thuần dưỡng ai. Các cô giống như con cáo của tôi trước kia. Nó chỉ là một con cáo giống như trăm nghìn con cáo khác. Song tôi đã làm cho nó trở thành bạn tôi, và bây giờ nó trở nên duy nhất trên đời. Và các bông hồng hết sức lúng túng. - Các cô đẹp, nhưng các cô trống rỗng, - em nói với họ. Người ta không thể chết vì các cô được. Phải, đóa hồng của tôi, một người qua đường bình thường tưởng là nàng giống các cô. Nhưng đối với tôi thì nàng quan trọng hơn tất cả các cô, bởi vì chính nàng mà tay tôi đã tưới. Bởi vì chính nàng mà tôi đã đặt vào dưới bầu kính. Bởi vì chính nàng mà tôi đã che bằng tấm bình phong. Bởi vì nàng mà tôi đã bắt những con sâu ( trừ hai ba con dành để thành bướm). Bởi vì chính nàng mà tôi đã ngồi nghe than thở, hay tán hươu tán vượn, hay đôi khi cả im lặng nữa. Bởi vì đó là đóa hồng của tôi.
[…] Đây là điều bí mật của tớ. Nó đơn giản thôi: người ta chỉ nhìn thấy thật rõ ràng bằng trái tim. Cái cốt yếu thì con mắt không nhìn thấy.“